Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

=.=

Chán ko nói nổi câu nào..

Vì bóng đá,vì tinh thần dân tộc của các bạn trẻ mà mình ko ra đường đc.

Xong rồi thua. Cuối cùng chẳng giải quyết đc vc j cả.

Fuck!

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Piss off!

Đùa hoài.Sao người đó thành cái thói quen đòi hỏi từ bao h vây??

Cút hết đi.Nếu ko phải việc j lớn,đừng có dựa vào tôi!Đừng có mà mở mồm ra trách móc tôi câu nào.Biết được tôi đang thế nào ah?Biết được tôi đang phải lo những chuyện gì ah?Ko biết đúng ko?Có thèm quan tâm đâu mà biết!Bạn bè thì bạn bè,cái j nó cũng có mức độ thôi.Tôi cũng ko chỉ có 1 ng bạn,còn có ng đang cần tôi hơn nhiều.Mà sức tôi cũng chỉ có hạn thôi,đâu phải là thánh mà gánh hết đc?Bây h ko có tôi ngay có chết đc ko?Ko chứ j?Thế thì đừng có nói nhiều!

Cơ thể lành lặn,tay chân giác quan đầy đủ,có cơm ăn mỗi ngày ko phải chịu đói bữa nào,được học hành tử tế,lại chẳng bị ai hành hạ đánh đập,cũng chẳng bệnh tật đau đớn.Càng ko phải lăn lộn ngoài XH.Thế thì còn kêu ca nỗi j??Từ bao h đã thành cái thói quen dựa dẫm vào tôi luôn thế?

Xin lỗi chứ,h máy tôi hết $ rồi,tôi cũng ko có xu nào mà nạp.Tôi chẳng tư sản và rảnh rỗi đến mức phục vụ được cho cái kiểu mè nheo đấy.Gây ức chế tinh thần lắm,biết ko?

Tự sinh tự diệt hộ cái!

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Morning

Sáng nay dậy ko cảm thấy tốt lắm. Ngồi nghe nhạc. Tốt nhất là lúc nghe nhạc nên ngồi 1 mình mới thoải mái được,nếu ko người ta thấy sẽ bảo mình điên. Nghe Tri-angle ko thể ko lắc lư theo nhạc. Nghe Mirotic ko thể ko búng tay..

Ước gì có thể mãi nghe nhạc của DB,ước j có thể mãi yêu GengChul. Ước gì có thể mãi nhìn thấy màu đỏ bên cạnh màu xanh.

Mình ko thay đổi. Tình yêu của mình ko thay đổi. Nhưng thế giới thì vốn đổi thay theo từng ngày.

Nên việc có thể làm là trân trọng từng giây phút,và tránh nghĩ về tương lai.

Mấy tháng trước,khi nói với Yui rằng "Giá mà có thể mãi yêu các anh ấy như bây h" chính là ý này đây. Thế giới luân chuyển và nỗi lo cứ lướn dần. H đã ko còn được như lúc nói câu đó nữa rồi.

Nếu một ngày ko còn đc nghe DBSK nữa thì sẽ chết mất. Cho dù có thế nào,DBSK là DBSK với 5 âm sắc. Vốn ko hề yêu họ,nhưng thực sự quá yêu nhạc của họ. Có buồn đến đâu cũng chẳng làm người ta chết ngay,nhưng cái sự mất đi một mảnh trong tâm hồn nó kinh khủng lắm.

Còn dám nghĩ đến chuyện DB,nhưng tuyệt đối ko dám nghĩ đến ch như vậy với GengChul. Ko nghĩ đến. Vì sẽ đau lắm. Có những ch người ta vốn biết là nó sẽ xảy ra, cũng đã tự nhủ rằng phải chấp nhận hết tất cả. Chỉ là trong hiện tại người ta ko muốn nghĩ đến nó mà thôi.

God bless you,GengChul.

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

Please..

Hôm nay vừa đi đường vừa khóc, may mà có đeo khẩu trang.

Đến lúc về nhà thì phải lén chùi đi.

Sao lúc đó thấy tủi thân dã man..Nước mắt cứ rơi..Vừa đi vừa khóc,nghẹn cả cổ.

Thật đáng ghét.

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

[Long fic] Dangerous kiss 2 - The Hell's Butterflies [Chap1,2]

Đây là fic từ một ngòi bút mà tôi rất ngưỡng mộ ^-^ Và nếu bạn cũng là một người thường đọc fic HanChul,GengChul,hẳn ko thể nào ko biết Rongrong ^-^

Fic gốc được post tại GengChul214

Link: http://gengchul214.net/4rum/viewthread.php?tid=1638&extra=page%3D1

Đã được cho phép post tại blog này,đề nghị ko mang fic đi post ở bất kỳ nơi nào khác mà chưa được phép của Author.Thanks.


=======
[Long fic] Dangerous kiss 2 - The Hell's Butterflies


Pairing: HanChul, GengChul [Super Junior]



~*~

Author: Rongrong

Rating: K+

Characters: All 13

Disclaimer: They're not mine

Category: romance

Notice: nội dung độc lập với DK1. Nếu mem nào muốn mang fic post bất kì nơi nào, có thể PM xin phép (trường hợp trang cá nhân thì phải dẫn link cho Rong ghé qua một tẹo ^^) và để link gốc. Hy vọng sẽ nhận được nhiều sự ủng hộ của mọi người.

Warn: tất cả đọc qua đều phải com (khen thì thích, chê càng thích hơn)

Summary: Nợ





---------------------------------------



The Hell's Butterflies ver.09

Attacus - Trưởng nhóm - Vocalist, ghita - Cao 1m81 - Hình xăm Attacus Atlas màu vàng nâu trên bắp tay phải

Pieris - bass - Cao 1m80 - Hình xăm Pieris Napi màu xanh biển viền đen và lam ở mu bàn tay trái

Troides - organ - Cao 1m79 - Hình xăm Troides Helena màu xanh xám, viền cánh những bểu tượng chữ thập và răng cưa đen ở ngực trái

Eacles - Drum - Cao 1m80 - Hình xăm Eacles Imperialis màu chiếc lá mục ở lưng

Lamprop - violin - Cao 1m76 - Hình xăm Lamproptera Curius màu đen đuôi dài ở thắt lưng phải.




Đó là một mùa xuân đáng nhớ. Bên ngoài ô cửa của căn phòng màu đêm, những khóm tường vy nở hồng nằm đè lên những mảng tường đã bị rêu phong kín. Tôi nhớ, chúng tôi đã được tập hợp lại trong một căn phòng trống màu lam nhạt ngả sang màu khói. Tôi nói với Troides, phòng hơi ngạt trong trại Auschwitz chắc cũng chỉ được thế này...

Ba tháng sau, chúng tôi bước vào một thế giới hòan tòan khác biệt với thế giới mà chúng tôi đã sống trước đây. Tất cả tài liệu về chúng tôi được công ty đại diện BuNa phong tỏa nghiêm ngặt, mọi người chỉ gọi chúng tôi theo nghệ danh. Không một ai biết trước đây chúng tôi là ai, đã làm gì và đến từ đâu. Chúng tôi mơ hồ như những con bướm lẻ loi trong cuộc hành trình đột ngột nhìn thấy đôi cánh của nhau. Đội lửa địa ngục và băng tầng vĩnh cửu mà bay lên trong tiếng gào thét của những oan hồn, chúng tôi là...







The Hell's Butterflies








Hạng nhất sáu tuần liên tiếp trên bảng xếp hạng FMusik danh tiếng và hạng nhất nhiều tuần liền trên nhiều bảng xếp hạng âm nhạc khác nhau.

Giành giải Nghệ sĩ xuất sắc chỉ sau một tháng ra mắt

Tháng mười, giành giải Nhóm nhạc mới xuất sắc, Bài hát của năm cho ca khúc "The Hell's Butterflies" và thắng tuyệt đối số phiếu bầu qua mạng và điện thọai di động trong lễ trao giải Golden Music

Tháng mười một, giành giải Nhóm nhạc xuất sắc nhất Châu Á

Đóng liên tục hai mươi quảng cáo trong vòng hai tháng.

Mùa thu. Một ngày cuối tháng mười một...Lamprop tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông. BuNa thông tin anh bị tai nạn giao thông ở Venice nhưng lúc đó THsB đang ở Đài Loan tham gia một lễ trao giải nổi tiếng.

Cái chết của Lamprop là một ẩn số đối với giới truyền thông và các fan, bao trùm lên làng giải trí một sắc màu kì bí trong một thời gian dài.

Chỉ có chúng tôi và một vài người nữa là biết mọi chuyện thực sự là như thế nào...






The Hell's Butterflies ver.2010


Greta - violin, flute - Cao 1m78 - Chuẩn bị có một hình xăm Greta Oto cánh trong suốt, viền cam (chưa xác định vị trí)





The hell's butterflies
Fly from your smile
Fly from your mind
When the darkness covers your heart
One piece of the hell shows up your world






Chapter 1:




- Mình không được đánh răng...


Đó là lần thứ mười ba cậu xua tay với chính mình rằng cậu không được đánh răng, cũng như vừa lúc nãy, cậu đã hai mươi lần liên tục lẩm nhẩm trong đầu rằng mình không được tỉnh ngủ, mười lần rằng mình không được tung chăn, mười lăm lần rằng mình không được ngồi dậy. Và bây giờ cậu đang đứng trước gương, cái bàn chải trên tay đã được quết một lớp kem đánh răng mùi bạc hà mát lạnh. Chắc chắn sau khi đánh răng xong cậu sẽ lại tiếp tục lẩm bẩm rằng mình không được cạo râu, không được thay quần áo và không được bước ra khỏi căn phòng này. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế nhỉ? Cậu lắc mạnh đầu, chợt la "Á" lên một tiếng vì mái tóc dài vừa quất vào mắt cậu một phát trời giáng. Mắt rát buốt. Cậu nhìn vào gương, làn da trắng mỏng tang nổi hằn những gân máu đỏ li ti, có cảm giác những gân máu này như một mối hậu hoạ, đột ngột một lúc nào đó có thể bật ra khỏi làn da mỏng manh kia và vỡ oà. Gương mặt lúc ấy chắc chắn sẽ rất kinh khủng...



Cậu nhìn thấy đôi mắt của chính mình. Đôi mắt trong veo. Này nhé, không phải tự dưng mà được thế đâu nhé! Đó là cả một quá trình chăm sóc tỉ mẩn từng chút một. Cậu có kem tẩy trang cho mắt, kem dưỡng đêm, kem dưỡng ngày, kem tan bọng mắt, kem giảm thâm quầng, kem ngăn ngừa nếp nhăn; mặt nạ cho mắt cũng phải đến năm bảy loại. Chuyện, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, kinh nghiệm thực tế mà cậu có được nhiều lần đã chứng minh điều đó. Có những việc thực sự cần đến sự nghiêm túc trong quá trình thực hiện, tập đàn và chăm sóc mắt là hai việc làm cho cậu nảy sinh sự hứng thú vô bờ, cách đối xử vì thế cũng đặc biệt hơn



Bất chợt, qua đôi mắt của mình, cậu thấy phảng phất hình ảnh phản chiếu từ trong ký ức của cái ngày định mệnh đó, cái ngày mà đại diện của BuNa đến Học viện âm nhạc quốc gia tìm cậu...



Cậu là H ?

Các ông đến đây chắc chắn đã biết câu trả lời từ trước. Hỏi nhiều mà làm gì?

Đi theo chúng tôi!

Chưa một ai dám ra lệnh cho tôi cả?

Vậy không ra lệnh. Xin cậu vui lòng đi với chúng tôi!

Chưa một ai xin tôi gì cả. Với lại, tôi không làm những việc mình không thích!

Vậy...cũng chưa có ai bắt trói cậu đúng không?


Tên đó vừa dứt lời, một tốp người áo đen ngay lập tức xông vào túm chặt lấy cậu, một tên trong số chúng lấy vải đen nhét vào mồm cậu. Đúng là một lũ chợ búa chết dẫm.


Cậu được đưa đến một căn phòng trống nằm trên tầng áp mái của học viện. Thời điểm đó, ngày đang ngả dần sang hoàng hôn, tầng áp mái trông như một cái chảo kẹo mạch nha đặc quánh vàng lấm tấm những hạt bụi đỏ. Mặt trời đẩy trần áp mái một cú thô bạo khiến cái bóng của nó ngay lập tức nằm vặt vẹo trên mặt sàn. Từ trong lòng bóng đổ, một giọng nói trầm đục vang lên...




Cậu sẽ trở thành một thành viên của The Hell's Butterflies, thay cho Lamprop...



Cậu đột ngột rùng mình, giọng nói trầm nhưng cái khí lạnh lẽo thì không thể giấu đi đâu được, như tiếng gió đêm xé toạc lá thông, một tiếng "xoẹt" trầm đục nhưng theo sau đó là một cảm giác hoang vu gần như tuyệt vọng . Trong phút chốc, cậu bỗng thấy ghê sợ chủ nhân của giọng nói đó, trái tim của hắn chắc chắn cũng phải lạnh lùng và tàn nhẫn y hệt giọng nói của chính hắn...


Cậu đặt bút kí vào hợp đồng. Không thể cưỡng lại sức mạnh của sự bí ẩn. Và cậu, hơn ai hết, cậu hiểu trở thành thành viên của nhóm nhạc đình đám nhất nước - The Hell's Butterflies có ý nghĩa như thế nào...





- H...À không, Greta, từ bây giờ phải gọi cậu là Greta chứ ! Cậu xong chưa, quản lý đang đợi dưới nhà đấy. Nói nhỏ cho nghe, quản lý đợi thì không sao, nhưng mấy cậu kia không đợi được đâu, họ đáng sợ lắm...

- Gì chứ, doạ ai vậy? - Cậu nhướn đôi mắt đẹp lên nhìn cái dáng vẻ khép nép của người trợ riêng của mình.

- Tôi không doạ, họ...nhưng mà thôi, gặp nhau rồi cậu sẽ biết. Hy vọng họ sẽ tha...lộn, họ sẽ chấp nhận cậu!



Người trợ lý nói xong liền ba chân bốn cẳng hai đầu sáu tay chạy vèo vèo khắp phòng để thu dọn hành lý cho cậu. Hôm nay cậu dọn nhà. Hôm nay, cậu vào kí túc xá ở chung với các thành viên của The Hell's Butterflies theo chỉ thị của BuNa. Và hôm nay, cậu sẽ có buổi tập dợt đầu tiên với họ...


H thở dài, cậu vừa mới cạo râu xong. Cuối cùng có những việc dù có tránh né thế nào cũng mãi mãi không thể tránh được, phảng phất rất giống định mệnh. Trước khi bước ra, cậu quay lại nhìn hình ảnh của mình trong gương, bất chợt cảm thấy tất cả mọi thứ dường như đều không có thật, tất cả cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi, là ảo ảnh mà thôi...




Cơn ác mộng từ bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Nhưng trong một vở kịch nào đó đã từng có một câu rằng "Ác mộng chẳng qua là một mảnh rất nhỏ của định mệnh mà ta vô tình bắt gặp trong lúc ta đứng ở giới hạn mà thôi"...




Trong khi đó, tại phòng tập số 13 thuộc toà cao ốc của tập đoàn truyền thông và giải trí BuNa...


- Chết tiệt! Troides! Cậu làm ơn đừng để Pifill bò lung tung được không? Nó phá hỏng giấc ngủ của tớ đấy!

- Eacles, như vậy có là gì, hôm trước tớ đang ngủ, không chỉ Pifill mà còn cả Chorus bò lên giường nữa cơ. Thức dậy đã thấy mỗi bên một "em" mới hãi chứ.

- Chưa xong đâu nhá, ly uống nước toàn là phân của Boe, rồi phòng đựng quần áo đầy dấu chân của Ris...

- Nói xong chưa?


Sau một tràng phàn nàn dài dang dẳng của các thành viên, Troides lạnh lùng liếc mỗi người một cái và nhanh chóng tóm gọn lấy những con thú cưng, bước khỏi phòng, đóng cửa đánh ầm một cái.



- Attacus, cậu nhắc nhở nó đi chứ! Chứ cứ vậy hoài có ngày sao được. Giường tớ bây giờ toàn vảy rắn và phân kỳ nhông...

- Cậu thấy thái độ nó rồi đấy, tớ cũng sợ nó lắm...

- Cậu đúng là đồ nhát cáy! - Eacles bĩu môi.

- Thế tớ nhường chức cho cậu này, cậu giáo huấn nó nhé!


Attacus nói xong ngay lập tức nhảy bổ vào người Eacles, vừa dựa dựa vào vai vừa nhẹ nhàng thuyết phục...


- Sao, làm đi chứ, làm trưởng nhóm đi, đi mà, năm nỉ mà...

- Các cậu, người mới hôm nay đến đấy! Nghe bảo là người của Học viện âm nhạc quấc gia.



Giọng Pieris vang lên cắt đứt mọi hành động đang diễn ra trong phòng, một con ruồi đang bay khi nghe đến điều đó cũng ngay lập tức rụng mất cặp cánh. Nó buông mình trong không trung, gương mặt nặng nề như tự vẫn...



- Chúng ta chỉ có Lamprop! - Attacus ngay lập tức buông tay Eacles ra, nói với vẻ mặt và giọng điệu lạnh lùng - Tôi không chấp nhận bất kỳ ai thay thế cậu ấy. Các cậu thì sao?



Im lặng...



- Vậy xong nhé! Người mới nhất định phải cuốn gói khỏi chỗ này..."Kẻ ngoại đạo" nhất định phải chịu sự trừng phạt...



Hai thành viên còn lại nở một nụ cười bí ẩn trên môi. Ngoài cửa, Troides nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe câu chuyện của mọi người, cậu hết nhìn bốn con vật cưng của mình lại quay nhìn ra cửa sổ, lặng lẽ mỉm cười...


Trong thinh không đột ngột vang lên tiếng quạ kêu. Chắc chắn nó rất muốn bay đi thật nhanh để báo tin dữ đến một ai đó...


.

.
.
~*~

Chapter 2:


Có một số chuyện vốn dĩ thuộc về quá khứ. Trong căn phòng tối tăm và ẩm thấp đầy gián và chuột ẩn nấp đó, cậu đã thực sự tin vào Chúa. Cậu đã nói với Người rằng có những khoảng thờ gian trong ngày, cậu đột ngột cảm thấy vô cùng khổ sở. Ý nghĩa của việc ở nơi này hoá ra chỉ là để nhận ra những khoảng trống vô biên khủng khiếp ấy mà thôi. Nó khiến con người hoàn toàn mất hết sức lực, chỉ có thể nhớ đến những chuyện quá khứ và không ngừng bị giày vò.


Khung cửa sổ hướng ra biển, ngày ngày vẫn thấy dấu tích của những đàn chim di. Chúng thường bay về hướng đông, lao mình vào biển cả. Một số ít trong chúng đã già nua và mang nặng dấu ấn của sự mệt mỏi nhưng không vì thế mà chúng thu hẹp cánh lại, bởi chúng biết, chỉ có sải cánh thật lớn thì mới có thể cảm nhận hết được tự do. Tự do trong chừng mực nào đó và ở một số hoàn cảnh nào đó, được tính bằng chiều kích mênh mông của những sải chân. Đó là khái niệm đơn giản nhất nhưng cũng khó đạt được nhất của tự do...


Attacus là một con côn trùng cô độc. Hai đầu cánh hình mãng xà dữ tợn với mục đích tự vệ. Từ lúc trưởng thành đã không có miệng. Vì hình dạng quá dị biệt nên luôn luôn nhận được những cái nhìn đầy e dè và những tiếng xuỳ xùy đuổi xua. Đáng lẽ không nên xuất hiện vào ban ngày, chỉ nên yên phận làm kiếp bướm đêm, ngày ngày hút sinh khí của tối tăm để tồn tại và vượt qua cô độc.


Attacus...Kể từ bây giờ cậu chính thức mang thân phận của Attacus, với sức mạnh, sự nguy hiểm và lấn át y như chính cái tên của mình vậy...




Bây giờ cậu đang đứng trước toà cao ốc bằng kính của Công ty truyền thông và giải trí BuNa, nơi đang nắm trong tay nhóm nhạc nam hàng đầu The Hell's Butterflies không chỉ ở trong nước mà còn đang nhân rộng tầm ảnh hưởng trên thị trường âm nhạc quốc tế. Không một chút cảm xúc nào trong lòng cậu lúc này, hay có phải chăng là do tâm trí rối bời cùng cực nên không thể suy nghĩ được bất kỳ điều gì nữa? Cậu biết rất rõ lý do và mục đích mình đến nơi này nhưng lại không thể xác định được đó có phải là điều mà mình thực sự trông đợi?


Cậu lùi lại vài bước, đứng ngay mép vỉa hè và lòng đường, ngẩng mặt lên trời, mong nhìn thấy được nơi cao nhất của toà nhà. Nhưng không thể. Ánh nắng chói loà của một ngày đầu hạ cứ va đập không ngừng lên bề mặt của hàng trăm ô cửa kiếng, dội lại không gian một thứ ánh sáng gay gắt đến cực đoan. Cậu cảm thấy hơi choáng váng, hai bàn chân đứng ngay mép vỉa hè cũng vì thế mà chênh vênh. Một vài người ăn vận đẹp đẽ ra vào cửa chính, bốn bảo vệ to cao vẻ mặt lạnh lùng, khoác trên người một lớp da cảnh giác nhạy cảm đến từng micromet. Có một sự thật ngay lập tức hiện rõ ràng trong đầu. Chỉ cần bước chân qua ngưỡng cửa đó là cậu ngay lập tức sẽ khoác lên mình một thân phận khác, thân phận là Greta của The Hell's Butterflies. Điều gì đang thực sự đợi cậu phía trước đây?


.
.
.


- Gì đây?


Attacus liếc nhìn tập giấy vừa được người quản lý thảy xuống bàn. Ngay lập tức cậu nhận được một cái nhún vai đầy hờ hững.


- List bài hát cho album thứ hai. Vì lâu rồi các cậu không sáng tác nên công ty buộc lòng phải đặt bài của các nhạc sĩ khác.


- Nhảm nhí! THsB chưa bao giờ hát nhạc không phải do chính nhóm sáng tác!


- Vậy thì sáng tác đi! Ngài chủ tịch muốn thấy tác phẩm mới để trên bàn làm việc của ông ấy vào tuần sau.


Attacus quắc mắt nhìn người quản lý đang mỉm cười đắc ý ngay trước mặt mình. Cậu luôn luôn tự nói với bản thân mình rằng nếu có một ngày cậu thoát ra được cái công ty chết tiệt này, hắn sẽ là người đầu tiên ở nơi này gục xuống trước mặt cậu...


- Sáng tác cũng được nhưng...nhắc lại lần cuối cùng, chúng tôi không muốn thêm người vào THsB...


- Quá trễ rồi, người mới đến ngay bây giờ đấy!



Người quản lý nói xong liền lững thững đi ra khỏi phòng, để lại cho Attacus một nỗi căm giận không cách nào kiềm nén nổi. Cái gạt tàn thuốc bằng đá cẩm thạch mấy phút trước còn để ngay ngắn trên bàn, mấy phút sau đã vỡ tan tành không còn nhận ra hình dạng.


Chỉ mới một tháng sau cái chết của Lamprop, chủ tịch đã công bố kế hoạch tìm người thay thế vị trí của cậu ta, bất chấp sự phản đối kịch liệt của fan, giới truyền thông và của chính THsB. Attacus nhớ lại thời điểm đó, cậu cùng ba thành viên còn lại đã hết sức vất vả khi thuyết phục hết người này đến người khác trong ê-kíp quản lý ban nhạc để chống lại kế hoạch thêm người nhưng đều nhận được những cái lắc đầu hèn nhát cùng những cái nhìn chứa đựng đầy sự cảm thông giả tạo. Các thành viên biết rằng không thể trông chờ gì vào đám người yếu đuối đó nên ngay lập tức gởi bản demo thu ca khúc The Hell's Butterflies với phần phối của bốn người chỉ để chứng minh việc thêm người là cần không cần thiết. Tất cả đều bị gạt đi. Bốn thành viên vẫn tiếp tục xuất hiện trên truyền hình, nhưng mọi thứ đã không thể bình thường như trước được nữa. THsB bắt đầu nhận được sự chỉ trích gay gắt từ báo giới và dư luận vì những phát ngôn gây sốc, những hình ảnh quái đản như mang mang rắn vào trường quay của một gameshow, cắt cổ tay, đánh người ngay trên sân khấu, lại thêm hàng loạt cái cau mày của những nhà sản xuất cho nhiều lần hủy show, cố tình trễ lịch...


Đó là khoảng thời gian THsB rơi vào vực thẳm tăm tối cùng cực, tưởng như không còn cách nào cứu vãn được...


Nhưng đùng một cái, chủ tịch của BuNa tuyên bố THsB sẽ biến mất khỏi nhạc đàn trong một thời gian. Ông lấy lý do là các thành viên cần bình tâm lại sau cú sốc quá lớn vì sự ra đi của Lamprop đồng thời cũng ra sức nuông chiều giới truyền thông. THsB nhờ thế mà ra đi trong sự cảm thông và đau lòng của toàn dư luận...


Đó cũng là khoảng thời gian tất cả các cậu đều nhận ra bản chất thật sự của thế giới mà mình vô tình bước chân vào. Nó khắc nghiệt và lạnh lẽo không thua kém gì với cái thế giới của các cậu trước đây...


Không thể tin vào bất kỳ một ai cả...



THsB biến mất trong khoảng nửa năm. Trong nửa năm đó, chủ tịch BuNa không ngừng cho tay mắt lùng sục khắp mọi ngỏ ngách của các trường âm nhạc chỉ để tìm ra người thay thế Lamprop. Theo yêu cầu của ông, người đó phải có gương mặt xinh đẹp và khí chất lạnh lùng như Lamprop vậy. Đã rất nhiều người ngỡ đã đáp ứng được nhu cầu nhưng cuối cùng đều bị loại, không ai hiểu vì sao...


Cũng trong khoảng thời gian nửa năm đó. Các thành viên tách nhau ra, mỗi người đều tranh thủ thực hiện kế hoạch của riêng mình, tất nhiên là trong sự giám sát của hai người trợ lý được công ty giao trọng trách. Pieris lên một ngôi chùa nằm ở trên núi để theo học một khoá thiền. Troides len lỏi vào các khu rừng ở Nam Mỹ để thoả mãn khao khát mạo hiểm và chinh phục. Kết quả của chuyến đi đó là hai con rắn, một con kỳ nhông và một con nhện to đen đầy lông lá trong căn hộ của THsB. Eacles sang Mỹ học thêm về trống. Còn Attacus rong ruổi xuống tận phía Nam, nơi có những bãi biển hoang vu ít người đặt chân đến...Không một ai được phép về thăm nhà, cũng không một ai được phép biến mất khỏi tầm mắt của hai người trợ lý. Cuộc sống như thế, cũng chẳng khác trước kia là bao...


- Trưởng nhóm...Này...Attacus!

- Ơ...

- Đang nghĩ gì thế?

Pieris nghiêng đầu, ngó lom lom vào mặt Attacus, gương mặt cậu lúc này hẳn chẳng khác nào cái chăn nhàu trong phòng Eacles.

- Ừm...nghĩ...Ah, nghĩ cách để làm sao đón tiếp người mới cho thật long trọng!

Attacus cười ngoác đến mang tai, ngay lập tức ba cậu còn lại bèn xì một tiếng, kèm theo là ba cặp môi mang hình nhạo báng.

- Đợi anh chắc bọn em húp cháo hết cả. Attacus, bọn tôi tính thế này, cậu nghe được không nhé! Thế này...thế này...

Bốn tên cao to chụm đầu ngay góc phòng, không gian vang lên tiếng xì xà xì xụp, ai không biết sẽ ngỡ họ đang thưởng thức một món ngon lành nào đó...




Thang máy dừng lại ở con số sáu, người quản lý nói rằng có tất cả năm phòng tập trong toà nhà này, nhưng THsB chỉ sử dụng phòng tập ở tầng này, cũng là phòng tập lớn nhất và được cách âm tốt nhất trong năm phòng. Công ty có kế hoạch cho THsB ra album vào giữa tháng chín, đây là lần comeback đầu tiên của nhóm sau sáu tháng vắng mặt nên không thể lơ là, mọi chuyện đang đi đúng theo kế hoạch. Nhắc đên sáu tháng THsB vắng mặt cậu mới chợt nhớ lại sự thắc mắc trước đây của mình. Đó chính là buổi chiều ông chủ tịch đến gặp cậu, sau khi đặt bút ký vào hợp đồng, cậu đã buột miệng hỏi ông một câu "Các thành viên của ThsB hiện giờ đang ở đâu?". Đó là một sự yên lặng kéo dài, không gian của tầng áp mái ngay sau câu nói đó đột ngột yên tĩnh tuyệt đối, có thể nghe thấy tiếng những mạch máu đang có bóp để đưa máu về tim. Những tưởng sự yên tĩnh đó sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, ai ngờ, bất chợt ông chủ tịch buông ra một câu, nghe như lời cảnh báo "Kể từ giờ phút này, cậu hãy tập quen với việc những chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, không nên nhìn thì đừng nhìn, không nên quan tâm thì đừng quan tâm. Không có lợi cho cậu đâu, hiểu chứ?".


Đó là câu nói cho đến mãi tận sau này, cậu mới hiểu được sâu sắc ý nghĩa bên trong của nó...


Cậu được dẫn đi lòng vòng, qua nhiều hành lang và lần rẽ. Công ty này quả thật rộng choáng váng. Trong cái không gian bít bùng này, gió không biết bằng cách nào đó lại len vào được, thổi mái tóc đen dài của cậu bay lộng về phía sau. Trong không gian vang lên tiếng hương thơm đang vỡ...




Căn phòng cửa bọc thép, căn phòng đánh số 13...


"BỤP"


- Chào mừng cậu gia nhập THsB!!!!!


Một tiếng nổ lớn làm cậu giật nảy mình, hoàn hồn lại thì hoá ra là tiếng nổ của pháo hoa giấy. Vẫn còn đang trong sự ngỡ ngàng, một cánh tay của ai đó đã quàng qua vai cậu kéo vào phòng.


- Xin tự giới thiệu! Tớ, Eacles, còn có biệt danh là "Võ sĩ giác đấu". Nhìn tớ là cậu biết vì sao có biệt danh này ngay. Tớ đảm nhận dàn trống của THsB.

Cậu lúc này mới thực sự tỉnh hẳn, trí óc bắt đầu lấy lại sự minh mẫn và bình tĩnh vốn có của mình. Trước mặt cậu là một cậu thanh niên dáng người cao lớn, tuy có hơi dư cân một chút nhưng có vẻ rất khoẻ mạnh. Mái tóc màu cam vuốt dựng đứng, trông không khác gì một ngọn núi lửa đang phun trào.


- Tớ là Pieris, organ, còn gọi là "Mười ba". Hoan nghênh cậu gia nhập nhóm!


Piedis dáng dấp thư sinh hiền lành, tóc đen ngắn gọn gàng, nhưng đặc biệt có đôi mắt dài vô cùng sắc sảo. Cậu ta luôn cười mỉm, diện tích mắt thu vào để che giấu những điều ẩn chứa bên trong. Đây là một chiêu cậu đã biết áp dụng từ năm mười tuổi. Luôn luôn thành công mỹ mãn. Nó mang lại cho cậu ta một nét đặc biệt và hấp dẫn không lẫn với bất kì ai.


- Tôi là...ơ...tôi là Troides...bass


Là Troides. Trước đây khi xem THsB biểu diễn trên sân khấu, cậu đã có ấn tượng rất tốt về cậu bạn này. Gương mặt của cậu ta như một bức tượng tạc hoàn hảo, dù hiếm khi cười nhưng cậu có nụ cười rất đẹp, đến nỗi các fans đều gọi là "Killer smile". Cậu ta còn khiến giới truyền thông điêu đứng không ít lần bởi sự quái dị nhưng sắc bén trong tính cách. Nói chung, trong THsB, cậu ta là người khiến cho những cái miệng hay nói chuyện phiếm phải nhắc tới không ngừng.


- Attacus, trưởng nhóm. Rất vui được gặp cậu!


Attacus của THsB. Mái tóc màu bạc. Thần thái lạnh lùng. Được mọi người gọi với biệt danh là "Corba". Đúng như tất cả những lời ngợi ca cậu đã nghe được khắp nơi cả trên báo chí lẫn những cái miệng huyên thuyên không ngớt, cậu ta đẹp, nhưng hơn hết, đó chính là phong thái và khí chất của cậu ta. Không biết dùng từ nào mới diễn tả chính xác được, đột ngột, trong đầu cậu hiện lên từ "Bóng đêm"...



- Còn đây là Greta, sinh viên xuất sắc nhất khóa 214 khoa violon của Học viện âm nhạc quốc gia. Cậu ta còn có thể thổi flute. Sẽ giúp đỡ rất nhiều cho việc đa dạng hoá âm nhạc của THsB đấy!



Người quản lý nãy giờ vẫn tế nhị đứng một góc quan sát đột ngột lên tiếng giới thiệu thay cho cậu. Cậu nhìn bốn thành viên của nhóm, gương mặt và thái độ của họ toát lên vẻ tự nhiên và thân thiện. Cậu nghĩ thầm "Mọi thứ chắc chắn sẽ tốt đẹp thôi! Họ tốt đấy chứ, sao ai cũng bảo họ đáng sợ hết vậy nhỉ? Đúng là miệng đời thật không đáng tin!"



End chap 2

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Stress..

Hôm nay mới nhận ra là mình bị stress quá kinh khủng. Thế là ko tốt,stress sẽ nổi mụn,da sẽ xấu,tóc sẽ rụng..

Ôi mái tóc quý giá của tôi. LOL

Làm sao h nhỉ? 8->

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

2:14 AM 091201

.

.

Thật sự là rất đau T^T

.

.

.

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

091119 Heechul's photo entry

Credit: Heechul's Cyworld

2009.11.19 21:36







많은 분들이 궁금해 하셔서 올리도록 할래요ㅋㅋ

어느 날 텔레비전에 내 모습이 나오는 걸 보고 충격을 먹게 됩니다

'헉! 내가.. 돼지가 되어버렸다..'

처음엔 3~4Kg만 빼려고 했습니다

아침 간단히 점심 간단히 먹고 6시 넘어선 아무것도 먹지않고

헬스장 가서 30분씩 런닝 머신에서 걸음 걸어주고

간단한 윗몸 일으키기와 가슴운동 정도만 했었죠

그러던 어느날 화보촬영이 들어왔다고 하는 겁니다

'아! 스키니한 내 모습을 담아야해!!'

결국 3~4Kg 더 감량에 도전하게 되죠

아침에 두부한모.. 점심에 두무한모.. 그리고 배고프면 계속 물..

엄청 매운 청양고추를 먹으면 땀이 막나고 미칩니다ㅋㅋ

30분씩 걸음 걸어주던걸 1시간으로 늘리고

자기전에 윗몸 일으키기 200개 이상정도를 무리하게 해댑니다

절대로 저렇게 하면 안된다고 합니다ㅋㅋㅋㅋ

쌩쌩 날라다니던 내 건강에 빈혈이란게 노크하게 되구요(-┏)

비타민 꼭 챙겨드세요

저 방법은 내가 독기를 품고 이 갈고 했기 때문에 절대 하지마세요

간단하게는..

내 옛날 사진을 항상 봤습니다. 컴퓨터 배경화면부터 시작해서..

'저땐 어렸지.. 저땐 호리호리하고.. 저땐 괜찮았는데..'

자기자신의 가장 잘났고 아름답던 시절을 돌이켜봅니다

옛날 모습을 되찾기 위해 눈에 불을 켜고 해댑니다(+_+)

다이어트 부작용 ★

안그래도 예민한 성격 히스테리삘로 예민해집니다

주변 누구랑도 말을 하지 않게 되고, 성격이 칼이 되죠

잠도 안옵니다. 보통 12시에 자려고 누우면 새벽 5시에나 잠듭니다

뜬 눈으로 천장을 5시간 이상씩 보는게 참.. 죽을 맛입니다

굉장히 폐쇄적이 됩니다. 그 누구도 만나려 하고 싶지 않습니다

흠....

이거 다이어트를 하래는건지 말래는건지(-┏)

스스로의 정신력과 마음이 가장 중요합니다^-^

나 다이어트 비디오 내면 많이 사주세요~ 언제 낼진 미지수ㅋㅋ

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Trước h Sinh nhật

Còn 2 tiếng nữa là SN. Syao vừa gọi xuống mở cửa,bảo đang đứng trước nhà rồi.

Làm sao bây h? Trái tim bé nhỏ tội nghiệp của tớ tan chảy mất rồi! :(( Bất ngờ quá :(( Cảm ơn em nhiều lắm ý,em đáng yêu quá T__T

Em trai đáng yêu của ss,ss xin lỗi vì có lúc đã nghĩ rằng "Em vs chả ún mất dạy thế,thấy ss nó mà nó lơ như ko" Em làm ss vui quá T__T

Mà sao về nhà nhanh thế,thoắt cái đã thấy onl rồi :|

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Dream

Một ước mơ nho nhỏ về ngày sinh nhật.

Sẽ có bánh,một ly Tequila,có hoa Hướng Dương rực rỡ cắm trong lọ hoa yêu thích.

Và có nụ cười của anh.

Tôi đã từng nói,tôi chẳng cần sinh nhật,chỉ cần cái đời tôi nó bình yên là đủ rồi.

Cả Hướng Dương và Tequila,thật không thể hoàn hảo thế được.

Nên đó chỉ là một ước mơ nho nhỏ và âm thầm trong vô số những ước mơ lặng lẽ khác.

Chỉ cần nụ cười của anh thôi.

Khi anh cười,đó là ánh sáng.Chỉ cần ánh sáng đó là đủ rồi.

Chỉ cần vào ngày đó,biết là anh đang cười,thế là đủ.

Tôi hạnh phúc khi biết rằng anh hạnh phúc.

Thượng Đế ơi,con xin lỗi,con là một đứa tham lam nên không thể chỉ ước có rượu và hoa được. Con có một điều ước lớn hơn thế rất nhiều.

Người sẽ lắng nghe ước nguyện này của con nhé?

Dù cho bao khó khăn thử thách,xin hãy phù hộ cho anh được hạnh phúc bên người anh yêu.

Không chỉ sinh nhật,mà mỗi ngày con cũng đều cầu nguyện như vậy.Cầu cho anh,cho những người con yêu sẽ được hạnh phúc.

Nụ cười của anh là ánh sáng của con.

Hạnh phúc của họ cũng là hạnh phúc của con.

Thứ gì con muốn,con sẽ tự mình cố gắng để có được.Thứ gì con không thể có,thì đơn giản là nó không thuộc về con.

Nhưng chỉ có một điều này thôi,một ước mơ thật sự của con.Con không thể một mình thực hiện nó được. Một ước nguyện thực sự của con. Nên con sẽ cố gắng thật nhiều với những việc mình có thể làm được.

Sống thật tốt,làm thật nhiều điều tốt,giữ cho một tâm hồn và trái tim trong sạch.

Người sẽ lắng nghe nguyện vọng của con chứ?

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Happy birthday to Hana-chan

Hôm nay là sinh nhật Hana,muốn làm điều gì đó đặc biệt cho con lắm,vì ko phải ngày nào cũng là sinh nhật. Nhưng lại chẳng làm được j.Thôi thì đành cầu nguyện cho con vậy.

Mong con được hạnh phúc.Con chỉ mới 19t thôi,lẽ ra con là một người hồn nhiên,cười nhiều,phát ngôn lung tung và ăn nhiều như trước.Lẽ ra con là người đi đến đâu con trai cũng sẽ nhìn theo và săn đón.

Con là một người xứng đang được hạnh phúc,hay ít nhất là hạnh phúc với một người xứng đáng với con hơn kẻ hiện h.

Con yêu ah,rồi con cũng sẽ ko chịu nổi nữa đâu.Nhưng nhận ra muộn ngày nào thì con chỉ càng khốn khổ hơn ngày đó.

Mắt ướt,vốn đã biết số con sẽ lận đận rồi.Ngốc ạ.Con vốn là một người luôn may mắn,chỉ cần đừng ngu ngốc mà luôn tự đâm đầu vào chỗ chết.

Bỏ thằng khốn đấy đi.Tát cho nó một cái,ném ra đường,hay giết luôn đi cũng được.

Ah,một mong muốn nhỏ nhoi thôi.

Sinh nhật vui vẻ nhé,và cầu chúc cho con một tương lai hạnh phúc và một tình yêu xứng đáng.

Luôn luôn yêu con nhiều lắm ^__^

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

...


.

.

Mẹ ah,đừng khóc. Con sẽ bảo vệ mẹ.
.

.

.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Tears

Đôi khi tôi cũng thấy sợ cái lý trí của mình.
Buồn đến mức không khóc nổi nữa. LOL

Khi nhìn vào mắt mẹ..không gì có thể diễn tả được cảm giác của tôi lúc đó.

Nỗi đau..




Vậy mới nói,người ta nên biết ơn vì mình có thể khóc.Bạn sẽ hiểu khi không còn khóc được nữa.




Và tôi đã phải xem lại bản thân mình.

Rằng tôi đã sống thế nào?Ăn ở ra sao?Đối xử với bạn bè thế nào trong suốt bao năm qua?

Khi mà giờ đây..cầm điện thoại lên.Tôi thực sự chẳng biết nhắn tin cho ai nữa.Vì những người mà tôi có thể nhắn tin đó,ai sẽ là người để tâm đến cái tin nhắn của tôi?

KHÔNG MỘT AI.

Tôi đã sống như thế nào trong suốt bao năm qua,mà khiến cho không một ai quan tâm đến mình như vậy?

Chỉ là tôi đối với họ không đủ quan trọng.Có lẽ tôi đã chẳng bao h làm được j cho họ cả.Chỉ là người ta không còn có đủ thời gian dành cho nhau,và tôi không đủ quan trọng để xuất hiện trong cái quỹ thời gian ít ỏi đó.Như một vài giây gõ bàn phím chẳng hạn?


Tôi đã luôn trân trọng và quý giá từng chút một của thời gian,nhưng có vẻ vẫn còn chưa đủ.


Khi nhận ra thứ bình yên giả tạo đó,tôi biết rằng cuộc sống bình yên và cả cái sự "bảo vệ cuộc sống bình yên" của tôi đã kết thúc rồi.

Cái bình yên giả tạo thì chỉ mới ý thức được hôm qua,nhưng còn mọi việc xung quanh mình,tôi vẫn luôn biết thế.

Tôi đâu phải là đứa ngu.

Không thích thừa lời,cũng không còn là một đứa trẻ yếu đuối hay khóc thầm,tôi không tìm kiếm ở ai những lời an ủi.Tôi chỉ cần sự quan tâm.Ai quan tâm đến tôi hay không,tôi biết cả chứ.

Nên tôi đã nhắn tin cho Yui.

"..Tớ biết làm gì cho ấy đây?.."

Thật đáng yêu :)) Bấm 1 tin nhắn chỉ mất hơn 2',và tôi cũng chỉ cần có thế thôi :) Và một người bạn quen chưa bao lâu đã cho tôi được 2' đó.Lời nói tuy đơn giản,ai cũng đều có thể dễ dàng nói ra,nhưng cái khó là người ta chẳng có thời gian dành cho việc đó.

Nên tôi mới luôn biết thời gian đáng quý đến thế nào.

Thời gian của tôi..Kể từ cái đêm đó.Kể từ khi tôi biết thật ra tôi chỉ có một mình.Kể từ khi biết rằng không gì là không thể thay đổi.Kể từ khi nhận ra thứ bình yên giả tạo ấy.

Quan hệ của con người vốn như lâu đài xây trên cát.Tôi đã luôn biết,thế nên tôi không ngạc nhiên.

Thế nên tôi mới thích "Battle Royale" đến vậy.

May mắn thay,tôi đã luôn hạnh phúc.Được sinh ra và lớn lên với cơ thể khỏe mạnh không tật nguyền,não bộ cũng có đầy đủ chức năng suy nghĩ,quả là chẳng còn cần gì hơn được nữa.Người sống mà không biết mình đang hạnh phúc,thì xem như có não cũng như không,uổng công cha mẹ sinh ra trên đời.

Tôi thì dù đã bị thoái hóa não ít nhiều vì cái đống Xeducen đấy(Ah,thành thật mà nói thì tôi không đùa đâu),nhưng ngoài trí nhớ ra thì không có chức năng nào của não bị ảnh hưởng.Dù đôi khi tôi cũng cảm thấy sợ cái lý trí của mình thật,nhưng nhờ có nó mà tôi luôn bình tĩnh.

Luôn bình tĩnh.Giống như đêm hôm đó.

Và tôi biết,chỉ cần khi nào còn bình tĩnh thì tôi vẫn ổn.Dù cho những phút yếu đuối cái phần nội tâm đang kêu gào cần một cái gì đó,nhưng lý trí cho tôi biết rằng tôi vẫn ổn.

Tất nhiên rồi,sao không ổn được chứ?Chân tay mắt mũi giác quan lục phủ ngũ tạng đã mất đi phần nào đâu,làm sao mà không sống được chứ?

Tôi biết,tôi không mạnh mẽ.Cũng không mong manh yếu đuối nhưng lại dễ vỡ.Và cái lâu đài của tôi đang vỡ dần từng mảng rồi.

Tôi không mạnh mẽ,chỉ có một chút kiên cường vừa đủ để sống.

Tôi biết tôi đang cố gắng nhiều,rất nhiều.Vì mỗi khi nhìn vào mắt mẹ,là cảm giác đau xót từ trong tim.Nó khiến tôi biết mình không có thời gian hay sức lực cho những điều ngu ngốc như đau khổ.

Tôi có thể buồn,và đau xót khi nhìn thấy mẹ như vậy.Tôi có thể buồn cho tình nghĩa con người như những hạt cái đang trôi qua kẽ ngón tay.Nhưng tôi đã không còn luẩn quẩn ngu ngốc trong cái bi đát của bản thân nữa rồi.

Đến bây h,tôi vẫn chẳng hề đòi hỏi một thứ gì hết.Tôi đã luôn có đủ rồi.Tôi không đòi hỏi,chỉ là cần và muốn.Nhưng không được thì dễ dàng chấp nhận.

Tôi đã không còn là một đứa trẻ con.Nhưng tôi bây h cũng chẳng thể làm j được cả.

Cố gắng.Trưởng thành.Và tôi sẽ bảo vệ mẹ.

Tôi biết cuộc sống bình yên,cái bình yên giả tạo ấy của tôi đã kết thúc rồi.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2009

Chobyeol - Kim HeeChul

Chobyeol (First star) - Kim HeeChul



Lyric : 초별 (First Star)
Artist :
김희철 (Kim Heechul)

Credit lyric : sj-market.com/
Credit Eng-translation : fa_sai 하늘~


Take out with full credit

많이 망설였죠
그대만 보는 날 이대로 사랑할 순 없나요
매일 그대 생각 때문에
아무런 일도 난 할 수가 없었죠

그날 밤 그대의 맘들이 담겨진 노래를 전해 듣고서
서운한 기억과 초조한 맘까지 모두 다 녹아내려버렸죠

(난 그래요) 그대 지난 사랑보다
아직 부족하지만 그래도 날 믿어줄래요

그대여 내게 소중한 사람아 (나의 사람아)
그대 없이 난 안 될 것 같아
두 눈에 담긴 내 모습
맘 속에 간직해줘요

영원을 약속해요 그대

(난 그래요) 그대 지난 사랑보다
아직 부족하지만 그래도 날 믿어줄래요

그대여 내게 소중한 사람아 (나의 사람아)
그대 없이 난 안 될 것 같아
두 눈에 담긴 내 모습
맘 속에 간직해줘요

영원을 약속해요 그대

세상이 변한다 해도
우린 변함없겠죠
우리 이대로 영원히 둘이
오늘을 기억하면서

그대여 많이 사랑한 거죠
그대 없이 난 안 될 것 같아
두 눈에 담긴 내 모습
맘 속에 간직해줘요

영원히 그대만 사랑해

영원히 그대만 사랑해





Romanized:



Manhi mangseolyeotjyo geudaeman boneun nal
Idaero saranghalsun eobnayo
Maeil geudae saenggak ddaemune ameuron
Ildo nan hal su ga eobseojyo
Geunal bam geudaeui mandeuli dangyeojin
Noraereul jeonhae deutgoseo
Seounhan gieokgwa chojohan namkajji
Modu da nokanaeryobeoryeotjyo

*(Nan geuraeyo)
Geudae jinam sarangboda
Ajik bujokhajiman geuradonal mideojullaeyo

**Geudaeyo naege sojunghan saram (naui sarama)
Geudae eobsi nan an dwil geot gata
Du nune damgil nae moseub
Mam soke gamjikhaejyeoyo
Yeongweoneul yaksokhaeyo geudae

(Repeat * & **)

Sesangi byeonhanda haedo
Urin byeonhameobtgetjyo
Uri idaer yeongwonhi duli
Uneuleul goeok hamyeonseo

Geudaeyo manhi saranghan geojya
Geudae eobsi nan an dwil geot gata~ oh~
Du nune damgil nae moseub
Mam soke gamjikhaejyeoyo
Yeongwonhi geudaeman saranghae

Yeongwonhi geudaeman saranghae…





Eng-trans:


I’ve hesitated a lot.
I’ve kept my sight on you though I can’t love.
Since I keep thinking of you day by day,
I can do nothing.
That night, if the song deep in your heart has been heard.
All regrettable memories and frustrating thoughts would be meltdown.

*(That’s the way I am)
I love you even more,
Still, it’s not enough. Trust me ?

**You’re my precious girl (My baby)
Without you, I’ve no idea how is going on.
Deep down in both eyes, it comes from my heart.
May you cherish this in mind.
Eternity, I swear to you.

(Repeat * & **)

Whether the world keeps turning,
We’ll be constant.
We’ll be this way forever.
As recollection today
I just love you so much.

Without you, I’ve no idea how is going on.
Deep down in both eyes, it comes from my heart.
May you cherish this in mind.
Only you that I love forever.

Only you that I love forever.






V-trans by Pú@GengChul214

Do NOT take out without permission



Anh đã lưỡng lự rất lâu.
Luôn nhìn về phía em dù tình yêu là điều không thể.
Vì mỗi ngày đều nghĩ về em.
Anh chẳng thể làm nổi việc gì.
Đêm đó, nếu nghe được bài hát vẫn ẩn sâu trong trái tim em
Tất cả những hòai niệm đầy hối tiếc và những suy nghĩ chán chường sẽ tan biến hết.

*(Đó là con người của em)
Anh yêu em còn nhiều hơn thế,
Dù vậy, cũng vẫn là chưa đủ. Hãy tin tưởng vào anh được không?

**Em là người con gái quý giá của anh (My baby)
Không có em, anh không biết làm sao để tiếp tục.
Sâu thẳm trong đáy mắt, vang vọng từ trái tim
Hãy luôn giữ điều này trong kí ức
Mãi mãi, đó là lời hứa của anh.

(Repeat * & **)

Cho dù thế giới có đổi thay,
Chúng ta sẽ không hề thay đổi.
Chúng ta sẽ mãi như lúc này.
Như một hồi ức của hôm nay.
Anh yêu em rất nhiều.

Không có em, anh không biết làm sao để tiếp tục.
Sâu thẳm trong đáy mắt, vang vọng từ trái tim
Hãy luôn giữ điều này trong kí ức
Chỉ có em là người anh yêu trọn cuộc đời.

Chỉ có em là người anh yêu trọn cuộc đời..

Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2009

나만 모르게 - Supreme Team

나만 모르게 (Naman Moreuge) - Supreme Team


사랑이 아니여도 난 괜찮아
심심해서 만나는 것도 좋아
나만 모르게 나만 모르게
내가 눈치 채지 않게만 해줘

yeah 눈 딱 감고 넘어갈까
뭘 물어 보기도 겁이나고
너와 그 사람 같이 있는
상상에 밤새 머리 아퍼
여기까지 오게 만든 날 탓하자
어차피 널 만나는 날마다
멍청한 놈처럼 다 잊어 버리게돼
이제는 진실조차 나만 모르게해
다른 사람이 니 옆에 서있다는 걸
처음엔 나는 믿지 못했어
그래도 너에게 화내고 싶진 않았어
그대로 니가 날 떠날 것 같았어
어색해지기라도 하면 안되니까
너를 보는게 더 힘들어질테니까
사실을 부정하려 애쓰고 애쓰고 있지
(나만 애쓰고 있지)

다른 사람 만나도 난 괜찮아
내가 너의 두번째라도 좋아
나만 모르게 나만 모르게
내 귓가에 들리지 않게만 해줘

친구가 미련하데 이별이 답인데
왜 버티냐고 물어 그게 아닌데
날 위한 모습이 거짓이라도
지금 웃을 수 있는 것에 만족할래
널 감싸주고나면 찾아오는 씁쓸한 행복감에
혼자만 느끼는 실없는 멜로지
여전히 널 기다리는 내마음은 새롭지
난 가만있으면 달라질 것 없는 오늘
여전히 예뻐보이는 나의 너는
지나간 시간속에서 그랬던것처럼
나를 보며 사랑한다 말했어
떨어지기 싫은 기분 또 다시 느껴
그래 넌 차라리 끝까지 숨겨
난 아무것도 모르는 것처럼
기다릴 수 있거든 이겨내고 여태

다른 사람 만나도 난 괜찮아
내가 너의 두번째라도 좋아
나만 모르게 나만 모르게
내 귓가에 들리지 않게만 해줘

난 아직 변함이 없어
난 아직 변함이 없어
난 아직 변함이 없어
냉정히 지키기도 힘이 들었어

because i love you (girl)
because i love you (girl)
because i love you (girl)
내가 모르게만 해줘

바보같다고 나를 놀려도
그만하라고 나를 말려도
난 어쩔수 없어 그사람이 좋아서
아무리 날 무시해도 튈래 이렇게라도

사랑이 아니여도 난 괜찮아
심심해서 만나는 것도 좋아
나만 모르게 나만 모르게
내가 눈치 채지 않게만 해줘

다른 사람 만나도 난 괜찮아
내가 너의 두번째라도 좋아
나만 모르게 나만 모르게
내 귓가에 들리지 않게만 해줘



*


English translated by d00lie@soompi.com



Without me knowing -Supreme Team Feat. T

it’s ok even if it wasn’t love
it’s all right if you met me out of boredom
without me knowing, without me knowing
just don’t make me realize it

yeah should I just let slide
I’m scared to ask any questions
Just Imagining what you and that person
Is doing together gives me headaches all night
Let me just blame myself for it coming this far
Whenever I meet you anyways
Like a fool, I forget everything
Even the truth, I can’t realize it anymore
the fact that another person was standing next to you
at first, I couldn’t believe it
but I didn’t want to get angry at you
I felt that you’ll leave me right then
It’s bad if things turn awkward afterwards
Because it will become harder to look at you
To turn aside the truth, I tried, tried so hard
(but I was the only one trying)

it’s all right if you meet another person
I’m ok being your second too
without me knowing, without me knowing
just don’t let it go past my ears

my friend said fool, you should break up
why do you keep at it. But even if
you are pretending to care about me
I’m satisfied that I can laugh like now
After comforting you, at the lonely happiness
It’s a bland melodrama that I only feel
every time I wait for you, my heart feels anew
if I stay still, today won’t change
you, who’s still so pretty
just like how you were before
you looked at me and told me you love me
and again, I’m unwilling to leave you
yeah, you just hide it until the end
as if I don’t know anything
I can wait and I’ve been enduring it.

it’s all right if you meet another person
I’m ok being your second too
without me knowing, without me knowing
just don’t let it go past my ears


I haven’t changed
I haven’t changed
I haven’t changed
It was hard to simply remain like this

because i love you (girl)
because i love you (girl)
because i love you (girl)
just don’t let me find out

even if people say I’m a fool
even if they try to stop me
I can’t because I like that person
Even if that person ignores me, I want to stay this way.

it’s ok even if it wasn’t love
it’s all right if you met me out of boredom
without me knowing, without me knowing
just don’t make me realize it

it’s all right if you meet another person
I’m ok being your second too
without me knowing, without me knowing
just don’t let it go past my ears




V-translated by ank@GengChul214




Sẽ tốt thôi dù đó không phải tình yêu
Không sao đâu dù em khó chịu khi gặp anh
Đừng để anh biết , đừng để anh biết
Chỉ đừng khiến anh nhận ra điều đó

Yeah cứ để anh lướt qua
Anh sợ hãi những câu hỏi
Chỉ tưởng tượng những điều em với người đó
Cùng làm với nhau khiến anh đau đầu suốt đêm
Anh sẽ chỉ tự đổ lỗi cho bản thân vì để điều đó đi quá xa
Bất cứ khi nào em gặp anh
Giống như một kẻ ngốc , anh quên mọi thứ
Dù cho thực sự, anh chẳng thể nhận ra nữa
Sự thật là một người khác đang đứng bên em
Ban đầu anh không thể tin vào điều đó
Nhưng anh không muốn nổi giận với em
Anh sợ em sẽ rời bỏ anh ngay
Thật tệ nếu mọi thứ trở nên rắc rối
Bởi sẽ thật khó khăn để nhìn em
Để chối bỏ sự thật , anh đã cố gắng , cố gắng rất nhiều
(nhưng anh chỉ có anh là người duy nhất làm vậy )

Sẽ không sao dù em đi gặp một người khác
Anh chấp nhận là người thứ hai của em
Đừng để anh biết , đừng để anh biết
Chỉ cần đừng để mắt anh nhìn thấy

Bạn anh nói đồ ngốc , hãy chia tay đi
Tại sao cứ níu giữ mãi . Nhưng cho dù
Chỉ cần em giả bộ quan tâm đến anh
Anh cũng thỏa mãn và anh có thể cười giống như lúc này
Sau khi dỗ dành em , trong niềm hạnh phúc lẻ loi
Điều anh cảm thấy chỉ là những cử chỉ nhạt nhẽo
Mỗi lần anh đợi em , trái tim anh lại thêm rung động
Anh vẫn đứng đây , hôm nay cũng không thay đổi
Em vẫn đẹp
Giống như khi xưa
Khi em nhìn anh và nói rằng em yêu anh
Và một lần nữa , anh không thể rời bỏ em
Yeah , em vẫn giấu điều đó cho đến tận cùng
Như thể anh không hề biết điều gì
Anh có thể đợi và anh đang tiếp tục chịu đựng

Không sao đâu dù em gặp những người khác
Anh chấp nhận là người thứ hai
Đừng để anh biết, đừng để anh biết
Chỉ cần đừng để mắt anh nhìn thấy

Anh vẫn không đổi thay
Anh vẫn không đổi thay
Anh vẫn không đổi thay
Thật khó để giữ nguyên vẹn như thế

Bởi vì anh yêu em
Bởi vì anh yêu em
Bởi vì anh yêu em
Chỉ đừng để anh tìm ra

Dù cho mọi người có nói tôi là kẻ ngốc
Dù cho họ có cố ngăn tôi
Tôi không thể bởi tôi yêu người ấy
Dù cho người ấy không để ý dến tôi , tôi vẫn muốn đi con đường đó

Chấp nhận dù cho đó không là tình yêu
Không sao đâu dù em khó chịu khi gặp anh
Đừng để anh biết , đừng để anh biết
Chỉ đừng khiến anh nhận ra điều đó

Không sao đâu dù em gặp những người khác
Anh chấp nhận là người thứ hai
Đừng để anh biết, đừng để anh biết
Chỉ cần đừng để mắt anh nhìn thấy

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Sleeping..

Được rồi,h thì tôi biết thật sự vị trí mình đang đứng ntn.

Sẽ chẳng có ai giúp được mình đâu,không một ai.

Chỉ cần thoáng có ý nghĩa dựa dẫm một chút vào điểm nào đó cũng thật là ngu ngốc.

Không đâu,đừng vội phản đối,không phải tôi đang than thân trách phận hay trách móc gì ai.

Đây không phải lúc làm cái trò mèo ngu xuẩn đấy.

Cũng không nên phí sức vì những việc ngớ ngẩn làm gì.Tôi còn nhiều việc khác đáng phải lo nghĩ hơn.

Có lẽ..bản thân đã tệ đến mức phải chấp nhận việc chỉ có một mình rồi.

Tôi chẳng cần dựa dẫm vào ai,nhưng cái ý nghĩ muốn tìm kiếm một sự an ủi đúng là ngu ngốc.

Phải biết đâu là giới hạn mà người ta có thể chấp nhận mình-một người xa lạ như bất kỳ ai trên quãng đường dài của cuộc đời.

Một người xa lạ.

Đến người có chung huyết thống còn đối xử với nhau như vậy,huống hồ là người ta.

Hôm đó,tôi đã bấn loạn.

Nhưng không khóc.

Không gào thét.Không đập phá.Không khóc lóc than thở kể lể.

Cũng không giết người.

Đúng mà,tôi còn chưa đập phá thì giết gì được ai.

Đêm đó,tôi chỉ có một mình.Nên,những việc vô tích sự đó tôi không làm.

Tôi đã bấn loạn,nhưng không làm gì hết. Giữa đêm và chỉ có một mình trong phòng,tôi có thể làm gì được đây?

Nỗi uất hận đã trào lên khiến tôi muốn ói,và ghê tởm cái thứ đang chảy trong huyết quản.

Tại sao mẹ tôi phải chịu như vậy?

Nhưng tôi đang ở quá xa.Và thật nực cười,một đứa con gái như tôi có thể làm gì chứ?Có thể làm gì vào đêm hôm đó để bảo vệ mẹ tôi?

Chẳng làm được gì.Đêm đó thằng anh tôi cũng đi đến sáng mới về,có 2 đứa con gái ở nhà và nếu có chuyện gì xảy ra thì đến bản thân mình tôi cũng còn chẳng bảo vệ được.

Tôi có thể làm gì đây?

Đêm đó tôi chỉ có một mình,và không làm gì cả.Không,tôi không làm những việc vô nghĩa.

Sẽ không bao h tôi quên cái đêm đó đâu.Tôi và mẹ,2 người ở 2 nơi khác nhau,và chỉ có một mình.

Tại sao mẹ tôi phải chịu như vậy?

Tôi muốn làm gì?Bảo vệ sao?Tôi chẳng bảo vệ được cái gì hết!

Tôi không mạnh mẽ,chẳng hề mạnh mẽ.Tôi chỉ đủ kiên cường để sống thôi.

Nên làm ơn,đừng ai bảo tôi rằng tôi phải thế nọ,phải thế kia.Tôi đâu có ngu?Những điều đó tôi không biết hay sao?Các người đâu có hiểu cảm giác của tôi thế nào?

Tôi chỉ đang cố gắng thật nhiều thôi.

Mong muốn bảo vệ những gì cẩn bảo vệ,và cố gắng hết sức mình.

Còn niềm tin và chia sẻ?Tin chứ,tôi tin lắm chứ.Nhưng tôi vẫn tin vào bản thân mình hơn.Và cái "bản thân" đấy đang nói với tôi rằng kiếm tìm hơi ấm trong đêm chỉ là một điều ngu ngốc.

Thứ lý trí mà đôi khi tôi cũng phải sợ ở mình,đã cho tôi biết rằng tôi có thể đứng vững.

Thật lặng lẽ,những cơn đau đầu dai dẳng,những lần cảm giác buồn nôn trào lên bất chợt,cái đau âm ỷ chờ bùng phát của dạ dày,thiếu ngủ và bỏ bữa thất thường..Tinh thần là thứ đáng sợ nhất,nó phá hủy con người ta từ bên trong.

Không phải lúc nào cũng muốn ăn là ăn được,muốn ngủ là ngủ được để nói đơn giản "Ngủ ít quá không tốt đâu" hay "Đừng bỏ bữa".

Có ai muốn đầu choáng váng,mi mắt sụp xuống nhưng thần kinh lại không thể thả trôi theo giấc ngủ?

Có ai muốn ngửi mùi đồ ăn mà không chịu nổi phải quay mặt đi,hay đang ngồi trên bàn ăn mà phải lao vào nhà vệ sinh vì cơn buồn nôn dâng lên tận cổ?

Có ai muốn những cơn đau triền miên từ ngày này sang ngày khác?

Tôi đâu có ngu,vì vậy tất nhiên là tôi không muốn.

Mỗi người đều có một cuộc đời riêng nên đơn giản tôi chẳng trách móc ai cả.Nếu đã không thể quan tâm đến nhau thì hãy sống tốt phần của mình,đừng tạo thêm gánh nặng cho tôi bằng những lời nói vô nghĩa.

Tôi không mạnh mẽ,cũng không thể sống một mình.Nhưng tôi đủ kiên cường để biết rằng không thể dựa vào ai khác ngoài chính mình.

Bảo vệ những gì cần bảo vệ.

Chẳng có mối quan hệ nào mà không thể thay đổi,chẳng có gì không thể mất đi.Nên tôi trân trọng thời gian.

Thật ngu ngốc cho những con người không biết rằng mình đang hạnh phúc để trân trọng nó đúng cách.Được sinh ra làm người,có đầy đủ mắt mũi tay chân,còn đòi thêm gì nữa?Những thứ khác đưa đến hạnh phúc đều là do con người tự tạo ra.Nếu đã kém cỏi thì đừng có than thân trách phận.

Trong cuộc đời này mạnh được yếu thua,nếu cứ chỉ ngồi làm trò thì chết cũng đáng.

Cuộc đời tôi đã chẳng cần gì hơn nữa.Tôi sinh ra với cơ thể lành lặn đầy đủ giác quan rồi lớn lên khỏe mạnh.Được đi học hành tử tế.Và dù có cha hay không,thì tôi có một người mẹ.

Tôi đã chẳng còn cần gì hơn nữa rồi.Đó là cái hạnh phúc quý giá không dễ có đấy,biết không?

Chỉ luôn mong cho những người tôi yêu thương.Cả mẹ,cả bạn bè,cả anh.Mong rằng những người tôi yêu nhất ấy sẽ được hạnh phúc.

Hạnh phúc của họ cũng là hạnh phúc của tôi. Chẳng cần gì nhiều..Tôi chỉ muốn bình yên để ngủ..

Nhắm mắt lại,thấy nụ cười của anh,và tôi biết mình sẽ lại tiếp tục cố gắng.

My Heenim T^T





Chúa ơi anh đẹp quá! :(((( Sao lại đẹp thế chứ? :(( :(( :((

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

RÁC RƯỞI THÌ HÃY CÚT HẾT VỀ THÙNG RÁC ĐI.

LŨ KHỐN NẠN CHÚNG MÀY. RỒI SẼ CÓ NGÀY BỊ SÉT ĐÁNH CHẾT HẾT THÔI.

THẤY CHƯA?MÀY ĂN Ở KHỐN NẠN NHƯ THẾ,TRÁCH SAO CHỒNG MÀY CHẾT VẤT VƯỞNG,CON MÀY LÀ LŨ RÁC RƯỞI.

GIỎI LẮM.MUỐN HẠI NGƯỜI SAO?THỨ TỞM LỢM NHƯ CHÚNG MÀY SẼ LÀM NGƯỜI TA ÓI RA MẤT!


Còn cả lũ các người!Đã mấy chục năm rồi và phải mang chung dòng máu vs các người khiến tôi lợm muốn ói!

Tôi ko thể thay máu đc,cũng như ko thể ói vào mặt những thằng đàn ông hèn hạ nhục nhã như các người được.

Rác nào cũng chỉ là rác mà thôi.

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Nản.

Hôm qua phát hiện ra ko hiểu sao lại mất cái show 090515 HD 870MB

Hôm nay lại mất thêm cái 090426 cũng HD 1.2GB

Cái Dream Concert HD SJ cut 1.2GB,hết hơi mới leech đc link của MU,cũng down đi down lại 3 lần,đều đc nửa chừng thì die.

Tất cả đều down = MU vs speed 8KB/s,tức là mười mấy tiếng đồng hồ cho 1 file.Và chỉ có thể down từng file 1 =.=

Còn riêng cái Dream Concert Full HD 12GB đang down dở = torrent thì hiện tại là 0.1KB/s

(Ah, vâng, tớ biết là nhà các bạn >100 KB/s, gấp 10 lần nhà tớ. Mạng nhà tớ có vấn đề từ hơn tháng nay vẫn chưa giải quyết đc)

Vẫn chưa nghĩ ra sẽ cut nhỏ nó ra để ghi đĩa = cái j 8-} Mà cũng ko biết down bao h mới xong đc =.=

Đùa hoài :-}

Tốt thôi. Bạn chấp hết. Thế này chẳng là j vs tình yêu lớn của bạn cả :-}

Ngã thì đứng dậy. Mất thì down lại. Chuyện nhảm nhí.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

091022 HeeChul storyroom update






Chúa ơi.. Chọn tấm hình này, anh có ý gì vậy?

Lại còn mấy câu đó nữa..

.

.




091017 SS2's Rehearsal in Shanghai.Don't Don

Credit: kikita + as tagged








Cái tay! Cái tay! 2 người đang làm gì thế kia? :((








Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009

It's raining! What do you want?



Hmm.. thời tiết này đang rất thèm một chút rượu (-)

Một ly Pink Lady? Hay Martini? Margarita?

Những món uống ưa thích.. (-)

Đặc biệt thích Gin,Rum và Tequila. Vị của nó rất quyến rũ.

Rum với kem và chocolate.Tequila với chanh và một chút muối. Còn Gin thì khỏi phải nói rồi.

.
.
.

Thèm chết mất T-T Cũng đã cả năm rồi còn gì.

Cái quán yêu thích không bán nữa rồi,biết đi đâu uống đây?

Có ai cho tớ một chai tequila? T-T

091030 Heechul's photo entry

Credit: Heechul's Cyworld


영 덕 킴

2009.10.30 00:41스크랩:696




벌써 8년째 돼가는 친구 영덕킴

제이킴 이라고도 하지요

내가 서울에 올라오기 전엔

영덕킴, 윤호, 동해

이렇게 아기돼지 삼형제처럼 살고 있었다고 한다

근데 강원도에서 한 늑대가 올라와 숙소가 이상해졌다고들 한다

B형이었던 영덕킴에겐 같이 겜방을 다닐 친구가 생기고

AA형이었던 동해는 나를 신기하게 바라봤으며

AAA형이었던 윤호는 나랑 동해땜에 가죽잠바를 불태웠다

영덕킴과 나는 스타크래프트를 하러 겜방을 왔다갔다 거렸고

동해는 하루종일 'N Sync' 의 음악을 듣고 있었으며

윤호는 '엽기적인 그녀' 비디오를 사서 맨날 틀어놓고 잤다ㅡㅡㆀ

그때 숙소에 있던 TV가 지금 숙소의 TV다. 10년도 넘은 보물임

TV님과 리모콘님께선 채널이 잘 돌아가지 않으신다

그나마 즐겨보던 '온껨넷' 도 나오질 않는다

'천만번 사랑해' 를 보고 있는데 내 얼굴이 지지직 거리며 나온다

음악방송을 보면 MR제거가 아니라 음성이 제거되어 나온다

회사에서 말한다

회사측 : 50인치 TV 한대 놓자;; 요즘 다 HD인데;;

나 : 노노 진품명품 나갈꺼임~ 어차피 키지도 않는데 사지마삼

회사측 : 그래도 있으면 좋지;; 사준데도 싫다 그래 왜;;

나 : 바보상자 따위에 의존하고 싶지 않아요!! 난 아날로그가 좋아!!

회사측 : ??

나 : TV, MP3, DVD 등 디지털 문화가 우리를 망치고 있다구요!!

회사측 : 그럼 컴퓨터는..

나 : 컴퓨터를 그 따위와 비교하지 말아요!!

회사측 : ;;;;;;;;;;;;;

나 : 컴퓨터는 내 친구임. 생명임. 살아 숨쉬고 있음. 대자연임..

회사측 : 그만(-┏)

근데 뭔 얘기하다 이렇게 됐지ㅡㅡ^

Vibrant

Ha ha. Đã 1 năm rồi.

Sáng nay ngủ dậy đột nhiên nhớ ra. 20-10 sao? Thì ra đã 1 năm rồi.. ^-^

Mùa thu năm ngoái, ngày 20-10 trời cũng lạnh như thế này. Khi trời còn chưa sáng, mở cửa ra, và trước cửa nhà tôi là một bó hồng.

Một bó hoa rất đơn giản,thay vì gói bằng giấy bọc lòe thoạt thông thường, thì nó được bó bằng nan.

Thật đáng yêu,neh?

Tôi thix cái cách mà người ta gặp gỡ rồi bước qua đời nhau mà để lại thứ gì đó khiến mình ghi nhớ.

Có những người thời gian gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng đã được gắn với hình ảnh nào đó trong miền ký ức.

Như một bó hồng nhung.

Như cái cách mà Pi không còn ăn cherry nữa, hay tôi cũng không nhận kẹo mút của con trai cho nữa.

Một cái gì đó đã gắn với một người.

Có những người lại chẳng hề để lại chút ấn tượng gì đáng để ghi nhớ. Nhợt nhạt như những màu sắc tôi vẫn ghét.

Lại nói đến nhớ. Nhớ về bó hoa, nó gợi cho tôi không chỉ một mà là hai câu chuyện. Câu chuyện của tôi luôn chỉ là về những con người đã từng gặp gỡ và được gắn vào ký ức. Chỉ là gặp gỡ, không hơn.

Nhưng câu chuyện của cô ấy, luôn là về những người đã bước qua đời.

Đã 1 năm rồi. Và mùa lạnh lại về. ^-^

Thế giới thật rộng lớn và trong những phút trầm tư suy nghĩ, có những cảm giác mà tôi không bao h muốn trải qua.

Chỉ nên gặp gỡ, quen biết, để lại một chút ấn tượng trong ký ức rồi ra đi khi còn chưa vướng bận.

Tôi rất ghét cái cảm giác khi không còn đi chung một đường. Nên tốt nhất từ đầu hãy cứ đường ai nấy đi.

Chỉ nên là đi ngang qua, tình cờ gặp nhau khẽ dừng chân chút đỉnh.

Tiếp tục bước đi, tôi nghĩ tôi sẽ không dừng lại bên ai đủ lâu để cả 2 quyết định thử đi chung đường.

Bạn đồng hành tốt nhất chỉ nên là bạn ^-^

Tôi luôn thix nghĩ lại những con người ấy, nó khiến tôi cảm thấy vui vẻ và ấm áp. Không cần cứ phải có thứ tình cảm như người ta vẫn nghĩ, mà đơn giản là tôi đã quyết định dành cho họ một chỗ trong trái tim.

Trái tim của tôi rộng lớn lắm, tôi sẽ yêu cả đất trời

Có thể trong trái tim tôi không đủ chỗ để yêu một người theo cách đặc biệt mà người ta vẫn nghĩ -người ta thôi,còn tôi không có cách yêu đó- , nhưng nó luôn đủ để yêu cả thế giới theo cách đặc biệt. Khi tôi nói "cả thế gới" tức là tất-cả, con người, cây cỏ, gió, nước, những bản nhạc, những đêm mưa, những nụ cười,.. Từng giây phút của cuộc sống đều là khoảnh khắc vô giá. Tôi yêu tất cả thế giới đó.

Tất nhiên là trừ những gì tôi ghét! LOL =))

Chính vì tôi yêu tất cả đều theo cách thật đặc biệt,nên trái tim tôi luôn rực rỡ sắc màu. Và thế giới của tôi cũng thế. Không phải màu hồng phấn ngu xuẩn khi nhìn đời bằng mắt, mà là rực rỡ đủ các màu khi nhìn bằng trái tim.

Bạn sẽ hiểu nếu bạn cũng yêu thế giới nhiều như tôi :)) Còn nếu không, cứ coi như tôi ngớ ngẩn đi, nghĩ gì là quyền của bạn. LOL =))

Chỉ cần đừng cho rằng hiểu tôi là được (^^)